đượm
Định nghĩa
Tính từ:
- Dễ bắt lửa, dễ cháy: Chỉ tính chất của vật liệu dễ bắt lửa hoặc cháy tốt.
- Đậm đà, nồng nàn, sâu sắc: Chỉ trạng thái, cảm xúc có cường độ mạnh, thấm sâu.
- Thấm đẫm, ngấm nhiều: Chỉ trạng thái bị thấm ướt, ngấm nhiều một chất lỏng hoặc một đặc tính nào đó.
Động từ:
- Thấm đượm, thấm sâu: Chỉ hành động thấm sâu, lan tỏa và bao phủ một cách tự nhiên.
Ví dụ sử dụng
Tính từ:
- Củi khô rất đượm lửa. (Củi khô rất dễ bắt lửa.)
- Tình cảm của họ thật đượm đà. (Tình cảm của họ thật nồng nàn, sâu sắc.)
- Chiếc khăn đượm mồ hôi. (Chiếc khăn thấm đẫm mồ hôi.)
Động từ:
- Hương hoa nhài đượm trong không gian. (Hương hoa nhài thấm đượm trong không gian.)
Các cách sử dụng nâng cao
"đượm buồn": mang một vẻ buồn sâu sắc, thấm thía.
- Ánh mắt cô ấy đượm buồn. (Ánh mắt cô ấy mang một vẻ buồn thấm thía.)
"đượm vị": có vị đậm đà, thấm vào thức ăn.
- Món kho này đã đượm vị. (Món kho này đã có vị đậm đà, thấm vào thịt cá.)
Biến thể và từ gần giống
Thấm đượm (động từ): thấm sâu và lan tỏa (thường dùng cho cảm xúc, hương vị).
- Tình người thấm đượm sau cơn bão. (Tình người thấm sâu và lan tỏa sau cơn bão.)
Đượm màu (cụm tính từ): có màu sắc đậm, thấm sâu.
- Bức tranh đượm màu cổ điển. (Bức tranh có màu sắc đậm chất cổ điển.)
Từ đồng nghĩa
- Dễ cháy: (về lửa) dễ bắt lửa.
- Nồng nàn: (về tình cảm) mãnh liệt, tha thiết.
- Thấm đẫm: (về chất lỏng) ướt sũng, ngấm nhiều.
Từ trái nghĩa
- Khó cháy: không dễ bắt lửa.
- Nhạt nhẽo: (về tình cảm, hương vị) thiếu sự đậm đà, sâu sắc.
- Khô ráo: không bị thấm ướt.
Các cụm từ liên quan
Đượm lửa: bắt lửa tốt, cháy mạnh.
- Loại than này rất đượm lửa. (Loại than này bắt lửa rất tốt và cháy mạnh.)
Đượm hương: thấm đẫm hương thơm.
- Căn phòng đượm hương trầm. (Căn phòng thấm đẫm hương trầm.)
Thành ngữ, cách diễn đạt liên quan
Mặn mà đượm đà: (thường nói về tình cảm, tính cách) chân thành, sâu sắc và nồng hậu.
- Con người anh ấy mặn mà đượm đà. (Con người anh ấy chân thành và sâu sắc.)
Đượm nỗi niềm: chất chứa, mang trong mình nhiều tâm sự, cảm xúc.
- Lời thơ đượm nỗi niềm hoài cổ. (Lời thơ chất chứa nỗi niềm hoài nhớ quá khứ.)