campbell

Định nghĩa

Danh từ riêng: - Campbell (phiên âm: /ˈkæmbəl/) một họ (family name) phổ biến trong tiếng Anh, thường được dùng để chỉ một người cụ thể. Trong ngữ cảnh học thuật, đặc biệt ám chỉ Joseph Campbell, một nhà thần thoại học người Mỹ (1904–1987), nổi tiếng với các nghiên cứu về thần thoại so sánh hành trình anh hùng.

dụ sử dụng
  • (Joseph Campbell was an influential mythologist.)
  • (Campbell's work "The Hero with a Thousand Faces" inspired many films.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • Campbell không có nghĩa thông thường như một từ vựng độc lập; chỉ xuất hiện như một tên riêng. Trong văn bản chuyên ngành, "Campbell" thường đi kèm với các thuật ngữ như "Campbell's theory" (lý thuyết của Campbell) hoặc "Campbellian archetype" (nguyên mẫu Campbell).
Biến thể từ gần giống
  • Campbellite (danh từ): người theo thuyết hoặc phong cách của Joseph Campbell.
    • Các học giả Campbellite thường phân tích thần thoại theo cấu trúc hành trình anh hùng. (Campbellite scholars often analyze myths using the hero's journey structure.)
Từ đồng nghĩa
  • Mythologist: nhà thần thoại học (chỉ chuyên gia nghiên cứu thần thoại).
  • Joseph Campbell: tên đầy đủ của nhân vật này.
Các cụm từ (phrasal verbs) liên quan
  • Không — "campbell" danh từ riêng, không kết hợp với động từ để tạo phrasal verb.
Thành ngữ liên quan
  • Không — "campbell" không xuất hiện trong các thành ngữ tiếng Anh thông dụng.