ultima
/'ʌltimə/
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ (Ngôn ngữ học):
- Âm tiết cuối cùng của một từ: "ultima" là thuật ngữ dùng để chỉ âm tiết cuối cùng trong cấu trúc một từ.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- In the word "banana," the "na" is the ultima. (Trong từ "banana", "na" là âm tiết cuối.)
- The stress in this word falls on the ultima. (Trọng âm của từ này rơi vào âm tiết cuối.)
Các cách sử dụng nâng cao
- Thuật ngữ này chủ yếu được sử dụng trong phân tích ngôn ngữ học, đặc biệt khi thảo luận về cấu trúc âm tiết, trọng âm, hoặc vần thơ.
- The poet often places the rhyme on the ultima of each line. (Nhà thơ thường đặt vần ở âm tiết cuối của mỗi dòng.)
Biến thể và từ gần giống
- Penult (n): Âm tiết áp chót (âm tiết thứ hai từ cuối lên).
- Antepenult (n): Âm tiết thứ ba từ cuối lên.
Từ đồng nghĩa
- Final syllable: Âm tiết cuối cùng.
danh từ
- (ngôn ngữ học) âm tiết cuối (của một từ)