gừng
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Loài cây thuộc họ gừng (Zingiberaceae): Một loại cây thân thảo lâu năm, có thân rễ (củ) phát triển dưới mặt đất, mọc thành nhiều nhánh, vị cay nồng và có mùi thơm đặc trưng.
- Phần thân rễ (củ) của cây gừng: Được sử dụng rộng rãi như một loại gia vị trong ẩm thực, một vị thuốc trong y học cổ truyền, hoặc để chế biến thức uống.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Gừng là một loại gia vị không thể thiếu trong nhiều món ăn Việt Nam. (Gừng là một loại gia vị không thể thiếu trong nhiều món ăn Việt Nam.)
- Bà tôi thường dùng gừng tươi giã nát để pha nước uống khi bị cảm lạnh. (Bà tôi thường dùng gừng tươi giã nát để pha nước uống khi bị cảm lạnh.)
- Trong vườn nhà tôi có trồng một khóm gừng. (Trong vườn nhà tôi có trồng một khóm gừng.)
Các cách sử dụng nâng cao
"gừng già": chỉ phần củ gừng đã phát triển lâu, vỏ dày, nhiều xơ, vị cay mạnh hơn, thường dùng để làm thuốc hoặc nấu ăn lâu.
- Nên dùng gừng già để kho cá, món ăn sẽ thơm và đậm đà hơn. (Nên dùng gừng già để kho cá, món ăn sẽ thơm và đậm đà hơn.)
"gừng tươi": chỉ củ gừng mới thu hoạch, còn nhiều nước, vỏ mỏng, thường dùng để ăn sống, pha chế hoặc nấu các món cần hương vị tươi mát.
- Nước chấm này cần một chút gừng tươi băm nhỏ. (Nước chấm này cần một chút gừng tươi băm nhỏ.)
Biến thể và từ gần giống
- Gừng gió (danh từ): Một loài cây khác cùng họ, có thân rễ thơm, còn gọi là ngải mặt trời, thường dùng làm thuốc.
- Củ gừng (danh từ): Cách gọi cụ thể phần thân rễ (củ) của cây gừng, là bộ phận chính được sử dụng.
- Củ gừng này to và có nhiều nhánh. (Củ gừng này to và có nhiều nhánh.)
Từ đồng nghĩa
- Sinh khương (danh từ): Tên gọi trong y học cổ truyền chỉ gừng tươi.
- Can khương (danh từ): Tên gọi trong y học cổ truyền chỉ gừng khô.
Thành ngữ liên quan
- "Gừng càng già càng cay": Thành ngữ ví von, dùng để chỉ người càng nhiều tuổi càng có nhiều kinh nghiệm và bản lĩnh.
- Cụ ấy giải quyết việc gì cũng rất thấu đáo, đúng là gừng càng già càng cay. (Cụ ấy giải quyết việc gì cũng rất thấu đáo, đúng là gừng càng già càng cay.)
- d. Loài cây đơn tử diệp, thân ngầm có nhiều nhánh, vị cay, dùng làm thuốc hay gia vị.