hủi

Học thuật
Thân thiện
hủi

Một người mắc bệnh hủi sống tách biệt trong một túp lều nhỏ.

Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Bệnh phong: Một căn bệnh truyền nhiễm mãn tính do vi khuẩn gây ra, ảnh hưởng chủ yếu đến da, dây thần kinh ngoại biên, niêm mạc đường hô hấp trên mắt. Đây một từ .
    • Người mắc bệnh phong: Dùng để chỉ người đang mắc phải căn bệnh này. Đây một từ , thường mang sắc thái miệt thị hoặc kỳ thị.
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Ông ấy bị mắc bệnh hủi. (Ông ấy bị mắc bệnh phong.)
    • Trong xã hội xưa, người hủi thường bị cách ly khỏi cộng đồng. (Trong xã hội xưa, người mắc bệnh phong thường bị cách ly khỏi cộng đồng.)
    • "Lủi thủi như hủi đi chợ trưa." (Thành ngữ) (Cô đơn, lẻ loi như người mắc bệnh phong đi chợ vào buổi trưa.)
Lưu ý sử dụng
  • Từ "hủi" từ , hiện nay được coi lỗi thời mang tính miệt thị, kỳ thị đối với người mắc bệnh.
  • Trong ngôn ngữ hiện đại các văn bản y khoa, nên sử dụng các thuật ngữ chính xác tôn trọng hơn như "bệnh phong", "bệnh Hansen" hoặc "người mắc bệnh phong".
  • Việc sử dụng từ này trong giao tiếp thông thường không phù hợp có thể gây tổn thương.
Biến thể từ liên quan
  • Bệnh phong (danh từ): Cách gọi phổ biến chính xác hơn trong y học hiện đại.
  • Bệnh Hansen (danh từ): Tên gọi khác của bệnh phong, lấy theo tên của bác sĩ Gerhard Hansen, người phát hiện ra vi khuẩn gây bệnh.
  • Người mắc bệnh phong (cụm danh từ): Cách gọi tôn trọng, nhấn mạnh vào con người thay vì căn bệnh.
Từ đồng nghĩa (/không nên dùng)
  • Cùi (danh từ): Một từ khác cùng nghĩa với "hủi", cũng mang sắc thái miệt thị không nên sử dụng.
Thành ngữ liên quan
  • Lủi thủi như hủi đi chợ trưa: Thành ngữ mô tả sự cô đơn, lẻ loi, thất thế, không ai bên cạnh. Thành ngữ này phản ánh hình ảnh bi quan về người mắc bệnh trong xã hội .
hủi

Một người mắc bệnh hủi sống tách biệt trong một túp lều nhỏ.

  1. dt 1. Bệnh phong (): Mắc bệnh hủi 2. Người mắc bệnh phong (): Lủi thủi như hủi đi chợ trưa (tng).