ngắt

  1. 1 đg. 1 Dùng đầu ngón tay bấm cành, hoa, cho lìa ra, đứt ra. Ngắt một bông hoa. Ngắt bỏ sâu. Ngắt ngọn. 2 Làm cho bị đứt quãng, mất liên tục. Ngắt lời. Ngắt mạch điện.
  2. 2 p. (dùng phụ sau t., trong một số tổ hợp). Đến mức độ cao thuần một màu, một vị hay một tính chất, thường gợi cảm giác không ưa thích. Xanh ngắt*. Tái ngắt*. Măng đắng ngắt. Vắng ngắt*. Nguội ngắt*. Chán ngắt*. // Láy: ngăn ngắtmức độ nhiều).

Khám phá thêm

Các từ liên quan

ngắt
Một cô bé ngắt một bông hoa hồng trong vườn.