rabelais
Định nghĩa
Danh từ riêng: - Rabelais: Tên của François Rabelais (1494–1553), một nhà văn, bác sĩ và nhà nhân văn người Pháp thời Phục hưng. Ông nổi tiếng với các tác phẩm châm biếm, đả kích chủ nghĩa kinh viện thời Trung cổ, thường mang tính hài hước thô tục và triết lý sâu sắc. Từ này cũng được dùng để chỉ phong cách văn chương hoặc tư tưởng mang tính chất "Rabelais" – tức là phóng túng, trào phúng, và đề cao tự do tư tưởng.
Ví dụ sử dụng
- (Rabelais là tác giả của bộ tiểu thuyết "Gargantua và Pantagruel".)
- (Phong cách viết của ông mang đậm ảnh hưởng từ tinh thần Rabelais.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Rabelaisian" (tính từ): thuộc về hoặc mang phong cách của Rabelais, thường chỉ sự hài hước thô tục, châm biếm và phóng túng.
- The novel's Rabelaisian humor shocked the conservative readers. (Sự hài hước theo phong cách Rabelais của cuốn tiểu thuyết đã gây sốc cho độc giả bảo thủ.)
Biến thể và từ gần giống
- Rabelaisian (tính từ): mang phong cách Rabelais.
- Rabelaisianism (danh từ): chủ nghĩa hoặc tư tưởng mang ảnh hưởng từ Rabelais.
Từ đồng nghĩa
- Nhà châm biếm: một người sử dụng hài hước, mỉa mai hoặc phóng đại để chỉ trích xã hội hoặc con người.
- Nhà nhân văn Phục hưng: một học giả thời Phục hưng đề cao giá trị con người và tự do tư tưởng.
Các cụm từ liên quan
- Tinh thần Rabelais: chỉ sự phóng túng, trào phúng và tự do trong tư tưởng hoặc văn chương.
- Tác phẩm của ông thấm đẫm tinh thần Rabelais, phê phán mọi giáo điều cứng nhắc. (Tác phẩm của ông thấm đẫm tinh thần Rabelais, phê phán mọi giáo điều cứng nhắc.)
Thành ngữ liên quan
- Cười như Rabelais: cười một cách sảng khoái, phóng túng, không kiêng nể.
- Sau khi nghe câu chuyện hài hước, cả nhóm cười như Rabelais. (Sau khi nghe câu chuyện hài hước, cả nhóm cười một cách sảng khoái.)