váng

  1. 1 d. 1 Lớp mỏng kết đọng trên bề mặt của một chất lỏng. Váng dầu. Mỡ đóng váng. Mặt ao nổi váng. 2 (ph.). Mạng (nhện). Quét váng nhện.
  2. 2 t. Ở trạng thái hơi chóng mặt, khó chịu trong người. Bị váng đầu, sổ mũi. Đầu váng mắt hoa. Váng mình khó ở.
  3. 3 t. 1 (thường dùng phụ cho đg.). Vang to lên đến mức làm chói tai, khó chịu. Hét váng lên. Tiếng chó sủa váng lên. 2 cảm giác như không còn nghe được , do bị tác động của âm thanh cường độ quá mạnh. Tiếng gào thét nghe váng cả tai.

Khám phá thêm

Các từ liên quan

váng
Mặt ao nổi váng.