bở

  1. t. 1 Mềm dễ rời ra từng mảnh khi chịu tác động của lực học; dễ tơi ra, vụn ra, hoặc dễ đứt, dễ rách. Đất bở như vôi. Khoai bở. Sợi bở, không bền. 2 (kng.). Dễ mang lại lợi, mang lại hiệu quả không đòi hỏi phải phí nhiều sức. Được món bở. Tưởng bở, thế mà hoá ra gay. 3 (kng.). (Trạng thái mệt) rã rời. Mệt bở cả người.

Khám phá thêm

Các từ liên quan

Từ gần giống

bở
Đất ở đây rất bở và dễ đào.