duce
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Nhà lãnh đạo, người cầm đầu: Một từ tiếng Ý được mượn vào tiếng Anh, chủ yếu dùng để chỉ một nhà lãnh đạo tối cao hoặc người cầm quyền, đặc biệt là trong bối cảnh độc tài. Từ này thường được viết hoa ("Duce" hoặc "Il Duce") khi dùng như một danh hiệu.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- The fascist regime was centered around the cult of the Duce. (Chế độ phát xít tập trung vào sự sùng bái nhà lãnh đạo.)
- He ruled as the Duce, with absolute authority over the state. (Ông ta cai trị với tư cách là nhà lãnh đạo tối cao, nắm quyền lực tuyệt đối trên toàn quốc gia.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Il Duce": Một danh hiệu cụ thể, thường được dùng để chỉ Benito Mussolini, nhà lãnh đạo độc tài của Ý từ năm 1922 đến 1943.
- "Il Duce" declared war on the Allied powers. (Nhà lãnh đạo tối cao đã tuyên chiến với các cường quốc Đồng Minh.)
Biến thể và từ gần giống
- Leader (n): Người lãnh đạo, người chỉ huy (từ tiếng Anh thông dụng với nghĩa rộng hơn).
- Dictator (n): Nhà độc tài, kẻ chuyên quyền (thường mang nghĩa tiêu cực).
- Führer (n): Nhà lãnh đạo, quốc trưởng (từ tiếng Đức được mượn, danh hiệu của Adolf Hitler, tương tự "Duce").
Từ đồng nghĩa
- Chief: thủ lĩnh, người đứng đầu.
- Commander: người chỉ huy.
- Head: người đứng đầu.
Lưu ý
- Từ "duce" rất hiếm khi được sử dụng trong tiếng Anh hiện đại ngoài ngữ cảnh lịch sử để nói về nước Ý dưới thời phát xít. Nó chủ yếu xuất hiện trong các văn bản học thuật, sách lịch sử hoặc các phân tích chính trị.